Chia tay người Hà Nội

Posted 1/31/2009 12:07:55 AM by Trương Thị Lan Anh (AF HN)
Under Chuyện phần mềm 2.0

Last comment 1/31/2009 10:04:56 AM

Chia tay người Hà Nội



Xa một ngày có lâu quá không anh
Sao em thấy ngày cứ dài mãi thế
Đêm chia tay thơm nghẹn lòng hoa sữa
Ngôi sao em ngân ngấn khóc chân trời

Ngày xa anh em bỗng hoá đơn côi
Gió cũng không buồn ngang cửa nữa
Một chiếc lá rơi cũng làm em nhớ
Úp mặt lên trăng mới biết trăng gầy

Hà nội bồng bềng trôi trong gió heo may
Ánh trăng nhắc về một thời mê đắm
Thơ em xuống dòng buồn nghiêng dấu lặng
Nỗi nhớ về anh lấp mãi không đầy


*********

Sắp được về Hà Nội rồi mà sao vẫn thấy nhớ Hà Nội da diết.

Hôm nay chat với Trung, bạn ấy kể là dạo này Hà Nội đã sang thu rồi. Trời lành lạnh. Hoa sữa thơm nồng. Thật lãng mạn! Trung nói tự dưng nhớ những ngày xưa. Mình trêu: chắc là nhớ các việc xấu trước kia đã làm. Nói đùa như vậy, nhưng mình biết Trung nhớ gì, chắc chắn cũng như mình thôi. Đó là "kỷ niệm".

Nói là nhớ "kỷ niệm" nghe thấy buồn cười. Nhưng quả đúng như vậy. Ai chẳng có những kỷ niệm. Bình thường kỷ niệm được giấu ở một góc khuất của tâm hồn, sâu đến tận cùng của trái tim. Đến lúc tình cờ gặp một điều gì đó, hoặc đến một ngày nào đó "kỷ niệm" mới ùa về, chiếm kín tâm hồn ta, làm xao động trái tim ta.

.................

Mùa thu năm ấy cô bé còn ngây thơ lắm. Cô mới vào Fsoft và gặp anh trong một chuyến đi chơi xa hồi giữa mùa hè. Hai người nói chuyện, cười đùa hồn nhiên, ríu rít như những chú chim nhỏ, nhưng trong lòng mỗi người đều có những nỗi niềm riêng. Sau chuyến đi chơi, thỉnh thoảng hai người gặp nhau, hay chat chit, gửi tin nhắn cho nhau. Số lần đi chơi tỷ lệ thuận với nhịp đập trái tim mỗi lần hai người nhận được một tin nhắn mới. Cô gái mỉm cười thật tươi. Chàng trai cũng thấy mình bớt đi nỗi ưu tư …

Rồi họ ở bên nhau trong một buổi chiều cuối hè bình yên. Gió từ mặt hồ thổi mát lạnh. Cô gái nhìn xa xăm, thấy lòng mình trùng xuống giữa phố xá đông người. Chàng trai vốn đã quen với chốn thị thành không chịu được sự bình yên đến nghẹt thở nơi cô gái ở, cũng thấy cảnh làng xóm tươi vui. Hai người chợt mỉm cười. Và họ cùng nhìn về phía con đường trước mặt.

Họ đã ở bên nhau sau bao đêm trăn trở nghĩ suy. Bao nỗi buồn và những giọt nước mắt ướt đẫm gối cô bé hàng đêm. Bao nỗi quặn đau và gạt tàn đầy tràn thuốc lá ở nhà chàng trai mỗi tối. Họ đã phá vỡ khoảng cách vô hình xa đến vô cực, để bên nhau tay trong tay, vai kề vai, gần đến mức có thể nghe thấy trái tim đang nhảy điệu Paso Dop trong lồng ngực. Họ đã trao nhau nụ hôn đầu ngọt ngào nhất.

Người con trai chỉ cái cây phía bên kia bờ hồ, nói với bạn gái mình: em à, tình yêu và gia đình cũng giống như cái cây kia, gốc nó phải thật vững, rễ bám thật sâu thì cây mới chống chọi được với phong ba bão táp. Cô bé ngây thơ tròn xoe mắt nhìn cái cây, khẽ dựa đầu vào vai người yêu và nhận xét: nhưng mà, để cái cây đó to lớn thế, rễ cắm sâu thế thì nó cần phải được chăm chút hàng ngày, được quan tâm thường xuyên, phải không anh?

Thời gian dần trôi. Mỗi ngày hai người lại khám phá ra ở nhau những điểm tốt. Nhưng họ cũng khám phá ra những nhược điểm của nhau. Họ chỉ bảo nhau, giúp đỡ nhau, nhưng mỗi người vẫn sống theo cách riêng của mình.

Mùa thu đến, mang theo hương cốm và hương hoa sữa. Cô bé ngây thơ đòi người yêu tối nào cũng phải chở đi chơi. Để ngắm phố phường. Để đắm mình trong hương hoa sữa. Để hít căng lồng ngực mùi hương lúc nồng nàn, lúc man mát đó. Giờ cô đã không còn sợ phố. Chàng trai cũng chẳng ngại đưa cô gái về khu nhà hẻo lánh nữa rồi. Hai người phóng như đua trên những con đường vắng, dang hai tay đế cản gió mùa về, hít một hơi dài để thưởng hương hoa sữa. Đẹp quá! Lãng mạn quá!

Tình yêu thì lúc nào cũng đẹp, nhưng cuộc sống lại khác hoàn toàn, không phải lúc nào cuộc sống cũng dễ dàng và suôn sẻ. Sự khác biệt về tính cách, hoàn cảnh, cách sống và cách suy nghĩ làm hai người thường xuyên bất đồng quan điểm. Chàng trai vốn tình gia trưởng không chấp nhận điều những điều phá vỡ chuẩn mực của anh. Cô gái vốn là con út, được bố mẹ chiều từ nhỏ nên tính ngang ngạnh, không chịu nhượng bộ khi bất đồng. Rồi một ngày họ chia tay nhau.

Buổi tối cô bé đi học về khuya.Giữa mùa thu nên trời lành lạnh. Đôi vai nhỏ của cô bé lẩy bẩy run. Cô thẫn thờ đứng đợi đèn xanh, đôi mắt buồn buồn, ngấn lệ. Chàng trai vụt qua, anh không nhìn thấy cô bé. Cô bé ngập ngừng một lúc rồi cất tiếng gọi. Bỗng xe cộ rầm rầm vượt qua cạnh cô. Đèn xanh đã sáng. Chàng trai cũng vụt phóng đi mà không nghe thấy tiếng gọi của cô gái. Cô bé rẽ sang hưỡng ngược lại để về nhà, lái xe dạt vào lề đường, ngập ngừng lôi điện thoại ra gọi cho chàng trai. Đã có tín hiệu nhận máy, nhưng không có tiếng trả lời. Chỉ thấy khoảng lặng và tiếng trái tim … “Em à, em đang ở đâu thế?”. “Em vừa đi học về. Em vừa nhìn thấy anh ở đầu phố Khâm Thiên nhưng không kịp gọi” … “Anh đi đâu?”. “Anh đi nhậu với anh Lương. Em có phải về sớm không? Có đi cùng với anh được không?” … Hai người lại đi song song lên quán nhậu. Ngồi nghe anh Lương kể chuyện nghề báo, kể về tờ Hà Nội Mới của anh. Và kể về … hai đứa. Người con trai khẽ nắm tay bạn gái cũ, đôi bàn tay nhỏ lạnh lạnh. Họ nhìn nhau nồng ấm, chan chứa yêu thương.

………….

Giờ đây đã quá xa rồi. Kỷ niệm đã nhạt nhoà. Nhưng cô bé vẫn nhớ như in từng khoảnh khắc, từng giây phút được ở bên chàng trai. Còn chàng trai, anh đã lập gia đình. Vợ anh cũng rất yêu hoa sữa. Và chắc hẳn rằng chị cũng rất yêu anh. Cô gái đi nhiều, trải nghiệm cuộc sống nhiều đã không còn ngây thơ nữa. Cảm xúc ngày xưa cũng đã thay đổi rồi. Nhưng kỷ niệm trong lòng cô gái về những ngày xưa vẫn còn nguyên. Cô vẫn nhớ từng chuyện, dù nhỏ nhất. Cô vẫn nhớ từng mốc thời gian. Cô vẫn nhớ con đường hoa sữa và những quán xưa hai đứa ngồi bên nhau cả buổi chiều. Giận nhau cả một ngày rồi đến cuối ngày cùng uống bia giảng hòa, …

Phải chăng câu thơ “tình chỉ đẹp khi còn dang dở” không hề ngớ ngẩn chút nào. Phải chăng trên đường đời, có lúc hai người sẽ cùng nghĩ về nhau.


“Hà nội bồng bềng trôi trong gió heo may
Ánh trăng nhắc về một thời mê đắm
Thơ em xuống dòng buồn nghiêng dấu lặng
Nỗi nhớ về anh lấp mãi không đầy”


Comments

Guest at 1/31/2009 1:07:59 AM    Quote    Report

"Bồng bềnh" chứ k fải "bồng bềng" đâu nàng ơi ;)


Tudtn at 1/31/2009 10:04:56 AM    Quote    Report

L/A lãng mạn nhỉ


GỬI COMMENT CỦA BẠN Ở ĐÂY!

Tên bạn
Địa chỉ email
Trang web của bạn
Comment * Gõ được tiếng Việt có dấu mà không cần bộ gõ ngoài (Unikey hoặc Vietkey)
* Tôi đã đọc kỹ và đồng ý với Quy định Chợ Dưa
 
  * Bắt buộc
Username
Password
 
  Register
Same author

Chia tay người Hà Nội

More...

Categories
   Môi trường làm việc [564]
   Cảm xúc cá nhân [1098]
   Văn hoá [698]
   Nghề nghiệp [470]
   Tuyển dụng [119]
   Thời sự [425]
   Chuyện phần mềm 2.0 [2070]
   Góc onsite [178]
   Công nghệ và Quy trình [135]
   Góc Sinh viên [82]
   Bài dự thi “Gia đình tôi” [72]
   Dưa ủng [49]
   Quỹ Tấm lòng [21]
   Góc Vi hành [15]
Links

© Gà quý 2012
Số lần truy cập: 20,374,909
Số lần comment: 73,764. Hôm nay: 13. Hôm qua: 9
who's online