|
Quét nhà và ngắm sao!
Posted 9/24/2007 1:07:34 AM by Nguyễn Thành Nam (Chủ tịch HĐQT) Under Môi trường làm việc Last comment 9/1/2010 5:37:20 PM
Quét nhà và ngắm sao!
Fsoft như một cái nhà đang xây dở. Rác khắp nơi. Rất nhiều bài trong Chợ Dưa đã giúp moi ra những rác, xà bần được tấp đâu đó vào trong góc cứ tưởng là kín đáo lắm. Mà chẳng cứ gì nhà đang xây, ngay cả nhà lim sập gụ, các cụ xưa cũng đã từng nói “bói ra ma, quét nhà ra rác”. Thời các cụ, chẳng đi đâu khỏi luỹ tre làng, nên câu chuyện chỉ loang quanh một hồi lại ra quét nhà.
Nhưng Fsoft không chỉ có một góc nhìn như vậy. Ngay vào lúc này đây, hàng trăm Fsofter đang miệt mài onsite tại Anh, Mỹ, Pháp, Úc, Nhật, Singapore, Malaysia lại. Rồi hàng ngàn nhân viên Fsoft hàng ngày đang tiếp xúc, trao đổi với biết bao đồng nghiệp, bạn bè khắp thế giới. Rồi Internet mang thế giới đến vứt toẹt ngay trước cửa nhà ta. Rồi cả đất nước Việt nam đang hào hứng chuyển mình.
Sao vẫn quá nhiều câu chuyện trên Chợ chỉ xoay quanh những bực tức với lũ bạn nhóm bên, hay trầm uất với ông xếp vu vơ không dám gọi tên, hay tự vấn mình bởi những câu hỏi triết học to đùng luôn lơ lửng trong không gian?
Đúng là chúng ta phải năng quét nhà, nhưng nếu ta không thỉnh thoảng chống chổi vươn vai, bước ra ngoài ngắm bầu trời và những vì sao thì không bao giờ có thể tiến bộ được. Hãy ghi lại những cảm xúc, những trải nghiệm có thể là ấu trĩ của mình khi bước ra xã hội, khi tiếp xúc với những con người khác và hội nhập với những nền văn hoá khác. Hãy làm cho Chợ tràn ngập các loại dưa ta, tây, tàu, mỹ, nhật.
Hồi mới thành lập Fsoft (năm 1999), chẳng biết kiếm khách hàng ở đâu. Nghe đồn có hội chợ về outsourcing ở Toulouse (Pháp), tôi cạy cục xin đi bằng được. Sang đến nơi mới vỡ lẽ là nó toàn outsource những cái như luyện kim, nông nghiệp và thiết bị cơ khí. Có được mấy hãng cần IT thì toàn là ở Maroc với Senegal, nói tiếng gì mình không hiểu. Vui nhất là hôm đến Matra Marconi, không hiểu ăn phải thuốc liều gì mà mình cứ gọi điện thẳng cho tay phụ trách partner tên là Didier Frayse (tra trong danh bạ). Nói ú ớ, chắc ông này chẳng hiểu gì thế mà đồng ý gặp. Hồi hộp chuẩn bị, comple đóng thùng, profile học thuộc lòng. Bọn này mà chỉ thuê mình format đĩa cho nó thôi thì cũng đã oai như cóc rồi. Sau màn chào hỏi, trao card, chưa kịp nghe trình bày, ông này đã thẽ thọt “công ty chúng tôi chỉ làm việc với những hãng nào đã có kinh nghiệm trong công nghiệp vũ trụ” làm mình “hết phim” luôn. Trước khi về tay này an ủi: “ngày mai có họp HĐQT, để tao thử trình bày, biết đâu chúng tao sẽ thay đổi chính sách!”. Đúng là lịch sự như Pháp. Aurevoire! Hẹn sang năm 2008 sẽ quay lại Paris hoa lệ!
Comments
Khách at 9/24/2007 6:35:17 AM
Quote
Report
Chào Anh!
Năm 1999 được anh dậy, các anh thường nói "Không có việc gì khó, chỉ sợ mình không liều", được nghe anh nói về mơ ước xuất khẩu phần mềm, thế rồi FSOFT đã làm được điều đó quả thực giúp em nhiều.
Thật trùng hợp, bây giờ là 1 giờ đêm, sáng mai bay về việt nam, chuẩn bị đi ngủ, mở chợ dưa ra xem thì đọc được bài này của Anh. Em đang ở bên Pháp cũng tìm thị trường outsource và bán phần mềm cho công ty. Tối hôm trước thằng Tây nó mời đi ăn, lục đống quần áo vợ chuẩn bị thấy cái áo phông mới của FSOFT với một loạt logo các đối tác đằng sau lưng, mặc vào cho chúng nó sợ.
Cty của em còn nhỏ lắm, bỏ vợ con ở nhà, nhớ lắm, chốc chốc lại mang hình con ra ngắm cho đỡ nhớ, với niềm tin, với mơ ước gây dựng nghiệp lớn sang Pháp rồi lang thang qua Bỉ, sang Hà Lan, Hà Lan rất giàu dân còn giàu hơn Pháp, nhưng lại rất "quê", vẫn quen các thao tác thủ công, mấy cái phần mềm mình mang sang đã thấy choáng. Chi phí sinh hoạt thì quá lớn, lương một Developer tốt khoảng 2500 Euro và cty phải trả bằng đó bằng đó tiền thuế cho nhân viên đó, quả thực châu Âu là thị trường rất lớn.
Lần đầu tiên gặp đối tác pháp năm 2006 họ đã nói "Tao rất ngạc nhiên và thú vị vì bọn tao thường outsource sang Ấn Độ, đặc biệt là Bắc phi, chẳng bao giờ nghe đến Việt Nam". Mặc dù outsource sang Bắc phi rất nhiều nhưng Pháp rất ghét và thường gọi là "bọn rệp" thường các công ty lớn IT không có bóng dáng người Bắc phi trong khi đó họ rất quý châu Á.
Muốn nước giàu mạnh lên thì phải có hàng trăm, hàng nghìn công ty mạnh như FPT. Rất mong, rất hy vọng FSOFT gây dựng được thương hiệu lớn, các anh làm được nhiều điều hơn nữa để cho các công ty nhỏ như của em dễ dàng hơn trong công việc.
lang thang at 9/24/2007 11:04:51 AM
Quote
Report
Tối hôm trước thằng Tây nó mời đi ăn, lục đống quần áo vợ chuẩn bị thấy cái áo phông mới của FSOFT với một loạt logo các đối tác đằng sau lưng, mặc vào cho chúng nó sợ.
hè hè,
Bác này lấy thương hiệu của công ty để tư lợi cá nhân hả ;-D
Nguyễn Ngọc Anh at 9/24/2007 12:46:53 PM
Quote
Report
ko phải đâu
bác này quán triệt tinh thần: mỗi nhân viên đều là sales đều là 1 thành viên của mạng lưới PR
lang thang at 9/24/2007 11:04:51 AM
[Quote]
Tối hôm trước thằng Tây nó mời đi ăn, lục đống quần áo vợ chuẩn bị thấy cái áo phông mới của FSOFT với một loạt logo các đối tác đằng sau lưng, mặc vào cho chúng nó sợ.
hè hè,
Bác này lấy thương hiệu của công ty để tư lợi cá nhân hả ;-D
[/quote]
Hoàng Xuân Bách at 9/24/2007 12:55:45 PM
Quote
Report
Đâu có, bậy nào.
Bác Khách ngày xưa là người của fsoft, sau khi lĩnh hội đủ những thứ cần lĩnh hội, mở công ty riêng và đi tìm cơ hội outsource. Vào chợ dưa buôn mấy lời cám ơn tình cũ.
Thôi quay lại đề tài chính.
Anh Nam phê phán "những ý tưởng cao siêu quanh quẩn nơi cái nhỏ nhoi, máng lợn".
Và lấy triết lý bình dị đưa vào tìm tòi những khái niệm cao xa.
Đáng phục, đáng phục.
Nhưng đại đa sỗ thần dân thì vẫn quẩn quanh nơi cái máng lợn nhỏ nhoi ...
Mình có hiểu đúng không nhỉ?
Khang Hi at 9/24/2007 12:59:44 PM
Quote
Report
Bác Nam nên đi vi hành như các vị vua ngày xưa thì sẽ hiểu thêm nhiều hơn về nhân viên của mình."trầm uất với ông xếp vu vơ không dám gọi tên" ấy cũng là chuyện thực tế trong công ty.
Nguyễn Thu Thủy at 9/24/2007 2:13:17 PM
Quote
Report
Không phải đâu,
Bác Khách này chưa từng bao giờ là người của fsoft, chỉ là học trò cũ của anh Nam thôi.
Em thì không link được từ chuyện quét nhà ngắm sao sang chuyện FSOFT (vì 2 việc này từ hồi vào FSOFT rất hiếm khi em làm), mỗi tội cứ xem Nhật ký vàng anh là em lại link đến công việc và con người ở FSOFT.
Nguyễn Quốc Nguyên at 9/24/2007 2:27:33 PM
Quote
Report
Thủy vội vàng gì mà thanh minh thanh nga nhanh thế! Mọi người tự hiểu, sai cũng có sao đâu!
Câu chuyện của anh Nam hay thật. Chỉ cần áp dụng cho một nhân viên bất kỳ cũng có thể thấy. Hàng ngày làm chúi mũi, chìm ngập trong cái gọi là daily tasks, chẳng mấy khi ngẩng đầu lên để ý: có cách nào làm chuyên nghiệp hơn không? xung quang đang diễn ra chuyện gì? gia đình, bạn bè, người thân/quen như thế nào...
Đi mãi rồi cũng có lúc cần dừng lại nghỉ ngơi, để lấy sức đi xa hơn, nhanh hơn...
Guest at 9/24/2007 2:30:44 PM
Quote
Report
Sao nhiều người cứ thích lãnh đạo đi vi hành thế nhỉ. Mình thấy bên Nhật chẳng mấy khi lãnh đạo đi vi hành. Về VN thấy suốt ngày trên TV đưa tin mấy đồng chí chính trị gia lãnh đạo đi tham dự meeting này nọ, thăm cơ sở này nọ mà thấy ghét. Không hiểu đi nhiều như vậy họ lấy thời gian đâu mà lãnh đạo đất nước. Chưa kể những nơi họ đến thăm là người ta mất công mất tiền của để chuẩn bị đón tiếp. Một năm vài 3 lần là đủ rồi. Ở Fsoft không mất tiền của để tiếp lãnh đạo mà ngược lại sẽ được lãnh đạo trả tiền nước nôi cho nhưng mà cứ mỗi lần thấy anh Nam hay ai đó tập trung quá nhiều vào việc tiếp xúc với nhân viên mình thấy phí cái effort đó thế. Vì effort đó thì làm được khối việc khác mang lại lợi ích cho anh em hơn.
Nguyễn Thành Nam at 9/24/2007 7:19:17 PM
Quote
Report
Đề nghị không lý luận.
Ý anh cũng không định chê trách ai. Chỉ băn khoăn thấy ở Fsoft, mệnh danh là lá cờ đầu về toàn cầu hóa, sao vẫn quá ít những trải nghiệm hội nhập.
Dù xấu, dù tốt, cũng làm cho chúng ta tiến bộ lên nhiều
Ví dụ BáchHX, có thể kể cho anh em, về cảm xúc khi gặp "đầu trọc". Hoặc sau khi bị khách hàng chửi... Fsoft chắc phải có vô vàn những câu chuyện như vậy chứ.
summer drizzle at 9/24/2007 9:14:35 PM
Quote
Report
Kể phát theo lời kêu gọi của anh Nam.
Hôm nay tiếp ông khách hàng Mỹ, sau khi họp xong tiễn hẵn xuống sảng HITC để gọi Taxi về khách sang, lúc đi trên thang cuốn hắn bảo:
Tối mai tao muốn kiếm một girl về khách sạn, mày có thể giúp không?
Mịa, chưa bao giờ gặp ông khách hàng nào thẳng vậy, vừa gặp lần đầu mà đã nhờ như vậy rồi. Mình thì mỗi khi có chuyện muốn trình bày, cân nhắc lên cân nhắc xuống...đúng là vừa mất thì giờ (vì đa phần nghĩ nhiều thì cũng chẳng thêm được gì tốt) và không naturally...
summer drizzle at 9/24/2007 9:18:55 PM
Quote
Report
Mịa, mà quả thật là chưa làm việc này bao giờ trong khi lời đề nghị giúp đỡ của ông ấy thực sự là serious :-)
Có ai có kinh nghiệm, giúp hộ phát?
Nguyễn Thành Nam at 9/24/2007 9:47:00 PM
Quote
Report
@Hỏi thế thì ma dám trả lời ở đây:-) email đi!
Hoàng Xuân Bách at 9/25/2007 8:54:58 AM
Quote
Report
"Ví dụ BáchHX, có thể kể cho anh em, về cảm xúc khi gặp "đầu trọc". Hoặc sau khi bị khách hàng chửi... Fsoft chắc phải có vô vàn những câu chuyện như vậy chứ."
Chuyện Tây-ta, ta-Tây thì đầy rẫy trên mạng.
Bác cả kể thêm thì anh em họ vỗ tay, khen hay.
Em viết ra anh em nó sẽ bảo, dở hơi buôn chuyện, không có việc gì làm à ?.
À mà thích thì kể ....
Lỗ Mãng at 9/25/2007 1:40:06 PM
Quote
Report
Nguyễn Thành Nam at 9/24/2007 9:47:00 PM
@Hỏi thế thì ma dám trả lời ở đây:-) email đi!
Anh Nam cứ trả lời ở đây đi để sau này có ai gặp phải tình huống này anh đỡ phải trả lời nhiều :)
DeathNote at 9/25/2007 11:03:16 PM
Quote
Report
summer drizzle at 9/24/2007 9:18:55 PM
Mịa, mà quả thật là chưa làm việc này bao giờ trong khi lời đề nghị giúp đỡ của ông ấy thực sự là serious :-)
Có ai có kinh nghiệm, giúp hộ phát?
Bác summer drizzle, tình hình ông tây kia thế nào rồi? Tối qua bác có giúp được không?
Chẳng bù đội bên này, dẫn khách hàng đi karaoke..., các cụ ngồi im như tượng, hehe...(chắc giả vờ vậy thôi, chứ ở xứ bản địa nghe nói họ cũng quậy tưng bừng lắm :D).
máy cày at 9/26/2007 1:58:24 AM
Quote
Report
Bác đến khu Phạm Văn Đồng đầy ấy, bác hỏi nó xem nó thế nào, chứ n ... cũng có chứ. Còn hàng đẹp thì có gì để em, toàn hàng tuyển. Cày cả tháng đốt 1h
summer drizzle at 9/24/2007 9:18:55 PM
Mịa, mà quả thật là chưa làm việc này bao giờ trong khi lời đề nghị giúp đỡ của ông ấy thực sự là serious :-)
Có ai có kinh nghiệm, giúp hộ phát?
AnhNN at 9/26/2007 9:40:10 AM
Quote
Report
Theo em nếu tìm girl cho khách khi khách yêu cầu thì nghĩ đó cũng là điều đơn giản, nhu cầu bình thường; nên tìm girls đẹp một tí, trao đổi giá cả với khách rõ ràng; nên cung cấp chuyên nghiệp lần sau còn giữ tín he he thật đấy; đừng đưa hàng vớ vẩn.
Quả này nhà em mà thất nghiệp chuyển sang dịch vụ customer care hơi bị ổn; ăn hoa hồng dẫn mối thôi
Khách at 9/26/2007 12:05:19 PM
Quote
Report
Thực ra SEX là một phần không thể thiếu được trong cuộc sống. Văn hóa và quan niệm của mỗi đất nước, mỗi con người về SEX rất khác nhau.
Các cụ nói hiểu mình hiểu người trăm trận trăm thắng nên hiểu và thông cảm với khách hàng về SEX cũng là điều rất quan trọng!
Mình lần đầu tiên sang Nhật thấy cực kỳ ấn tượng vì giữa khu phố đông người qua lại rất nhiều cụ già tóc bạc, râu cũng bạc bán đĩa SEX, tạp chí SEX với những hình ảnh nóng bỏng quảng cáo..., thanh niên Nhật đọc báo SEX ngay trên tàu điện.
Lần đầu tiên sang Hà Lan tìm hiểu thị trường, cậu học trò cũ nói :"Em phải dẫn anh đến ngay khu đèn đỏ đầu tiên, đến xong anh sẽ hiểu nhiều điều...". Quả thực mình hiểu thêm được rất nhiều điều. Nước nào cũng có khu đèn đỏ nhưng ở Hà Lan có lẽ đặc biệt nhất. Điều đầu tiên chính phủ Hà Lan cho phép khu đèn đỏ hoạt động hợp pháp, cho phép sử dụng và buôn bán ma túy.
Cả một khu rộng lớn với những dãy nhà cửa kính liên tiếp nhau bên trong là các cô gái châu Á, châu Âu, châu Phi, da vàng có, da trắng có, da đen có, da cực đen cũng có các cô rất nghèo nên chẳng có vải để mặc vô cùng tự nhiên trong các động tác và cử chỉ mời khách.
Chẳng có ở đâu trên thế giới chồng ... vô tư chở vợ đi tiếp khách, tối lại đón về !
Một khu vô cùng náo nhiệt việc mua bán dịch vụ hết sức tự nhiên như ta mua một cái bánh mỳ 50 Euro một cái...
Đấy, như vậy có thể thấy và thông cảm cho khách hàng tây... nhu cầu và bày tỏ nhu cầu về SEX là hết sức bình thường và tự nhiên.
Công ty mình vừa có khách hàng Tây đến làm việc, chính vì không tư vấn tốt cho khách hàng mà họ phải chịu những rắc rối và buồn phiền không nhỏ.
Lê Đắc Liêm at 9/26/2007 6:12:45 PM
Quote
Report
Bài đầu tiên của anh Nam là cảnh đang quyét nhà thì chống chổi lên ước mơ. Các bài sau thì nói về sex. Kết nối lại ra hình ảnh một lập trình viên sau những giờ mải mê coding, cuối ngày chống cằm mơ tưởng chuyện tòm tem.
Nguyễn Thành Nam at 9/26/2007 9:23:46 PM
Quote
Report
Có thể mọi người không biết, nhưng nhờ SEX mà FPT có FPT Telecom đấy. Chuyện thế này. Hồi đó (đầu năm 1996) chưa có Internet, Trương Đình Anh cùng anh em phần mềm cũng đang rỗi việc, mới viết ra một chương trình gọi là FPT Mail (nhưng có cả forum lẫn chat). Dùng trong nội bộ anh em phần mềm. Tôi thấy hay, mới bẩm anh Bình là nên dùng trong toàn công ty. Anh Bình xuống chiếu hạ lệnh tất cả phải dùng. Nhưng chẳng ai theo vì lích kích, ngại.... Tôi cũng bí. Tình cờ hôm đi qua Hồng Kông, mua quyển "The road ahead" của lão Bill. Đọc trong phần nói về tương lai của Net thấy một đoạn tạm dịch thế này: "trên đời có một thứ mà già, trẻ, gái, trai, châu Phi, châu Á, châu Mỹ... đều thích. Đó là Sex". May mắn làm sao lúc về đến HCM, anh em ở đó mới sưu tầm được bản mềm của "Cô giáo T". Tôi bèn chia ra làm 30 đoạn, mỗi hôm post một đoạn lên FPT Mail. Đến ngày thứ 5 thì thấy có người hỏi "Anh ơi, muốn xin vào FPT Mail thì làm thế nào?" Đến hết ngày thứ 25, thì tất cả công ty đã có account, sáng nào cũng check.
Đấy là khởi đầu của mạng Trí tuệ Việt nam, tiền thân của FPT Internet (bây giờ là FTel).
Các bạn có tin không?
|