|
Những bài thơ trong sách giáo khoa
Posted 1/7/2008 11:47:56 PM by Tiểu Phi (Guest) Under Cảm xúc cá nhân Last comment 5/21/2013 9:38:13 AM
Mùa thu của em
Là vàng hoa cúc
Như nghìn con mắt
Mở nhìn trời êm.
Mùa thu của em
Là xanh cốm mới
Mùi hương như gợi
Từ màu lá sen
Mùa thu của em
Rước đèn họp bạn
Hội rằm tháng tám
Chị Hằng xuống xem
Ngôi trường thân quen
Bạn thầy mong đợi
Lật trang vở mới
Em vào mùa thu.
Xin phép bạn Tiểu Phi cho mình tóm tắt lại những bài thơ đã post vào đây cho mọi người dễ theo dõi, tránh post trùng bài. Có những bài tôi không biết tiêu đề liền lấy cầu đầu làm tiêu đề (DinhDQ)
Trang 1.
Chào lớp một
Những cánh buồm
Tre Việt Nam
Nói với em
Ò ó o
Mẹ vắng nhà ngày bão
Làm anh
Mời vào
Việt Nam đất nước ta ơi
Truyện cổ tích loài người
Tây tiến
Bóc lịch
Tiếng chổi tre
Bên kia sông Đuống
Cái trống trường em
Việt Bắc
Sáng tháng Năm
Đất nước (Nguyễn Đình Thi)
Trang 2.
Mèo con đi học
Nặn đồ chơi
Chú bò tìm bạn
Thương ông
Cái trống trường em
Trần Quốc Toản
Con chim chiền chiện
Chiếc xe Lu
Bếp lửa
Tiếng hát con tàu
Người đi tìm hình của nước
Em yêu nhà em
Bút chì xanh đỏ
Chú bé Kolia
Con cáo và tổ ong
Dừa ơi
Trang 3.
Mùa hoa bưởi
Tự khuyên mình
Quê hương
Rừng Mơ
CHỢ TẾT
Quê mới
QUÊ HƯƠNG VIỆT NAM
Gửi các vì sao
Quê em
Quê em bên bãi biển
Một chiều hè lịch sử
Hòn đá to
Trang 4.
Thơ Nguyễn Trãi, sách lớp 10
Cảnh chiều hôm
Thu điếu
Thu ẩm
Thu vịnh
Cảnh Chiều Hôm
Bài ca ngất ngưởng
Bầm ơi
Lượm
Cứ mỗi độ thu sang
Tre Việt Nam
Phượng
Đẹp vô cùng Tổ Quốc ta ơi
Ông Lê nin ở nước Nga
Trang 5.
Lũy tre
Tặng cháu
Anh Đom đóm
Ai thổi sáo gọi trâu đây đó
Mẹ dạy
Làm anh
Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng
Con ong làm mật yêu hoa
Khi con tu hú
Đàn kiến
Trang 6.
Màu Tím Hoa Sim
HAI SẮC HOA TIGON
Thương ông
Em Hoà
Bình Ngô Đại Cáo
Nắng
Con chim chiền chiện
Nghe thầy đọc thơ
Cô giáo và mùa thu
Hịch tướng sỹ
Đêm nay Bác không ngủ
Trang 7.
Vè nói ngược
Hạt gạo làng ta
Bé nặn đồ chơi
Bà Trưng
Mẹ
Bạn đến chơi nhà
Khóc Dương Khuê
Hội Tây
Bài Ca Chúc Tết Thanh Niên
Mười quả trứng tròn
Xe cứu hỏa
Hoàng Hạc Lâu
Trang 8.
Đợi Anh Về
Thuật hoài
Cảm Hoài
Chúc Tết
Thương vợ
TIẾNG GÀ TRƯA
Vội vàng
Mưa rơi
Mưa xuân trên biển
Gà định vào vườn rau
Sao không về Vàng ơi ?
Bàn tay cô giáo
Ảnh Bác
Em vẽ
Bạn làm y tá
Quác quác quác
Cái bống là cái bống bang
Trăng sáng
Tiếng gà
Đánh thức trầu
Trang 9.
Chiều tối
Ngắm trăng
Đi đường
Giải đi sớm
Ai bảo Xuân tàn hoa rụng hết
Tháp mười đẹp nhẩt bông sen
Ao trường vẫn nở hoa sen
Trong đầm gì đẹp bằng sen
Hỡi cô tát nước bên đàng
Trên trời mây trắng như bông
Thả thuyền vui chơi
Mẹ mẹ ơi cô dạy
Quyển vở của em!
Sáng nào em đến lớp
Bố tan ca đêm
Hạt gạo làng ta
Trang 10
Ngâm thơ ta vốn không ham
Từ Cu Ba
Qua Thậm Thình
Hoa dẻ
Sắc màu em yêu
VƯỜN DỪA BÌNH ĐỊNH
Quê Hương
Bê vàng và dê trắng
Mười quả trứng tròn
Những chú gà công nghiệp
Mười cái trứng
Nhớ rừng
...
To be continue...
Comments
Tiểu Phi at 1/9/2008 11:10:26 PM
Quote
Report
Mỗi sớm mai thức dậy,
Lũy tre xanh rì rào,
Ngọn tre cong gọng vó
Kéo mặt trời lên cao.
Những trưa đồng đầy nắng,
Trâu nằm nhai bóng râm.
Tre bần thần nhớ gió
Chợt về đầy tiếng chim.
Mặt trời xuống núi ngủ
Tre nâng vầng trăng lên
Sao, sao treo đầy cành
Suốt đêm dài thắp sáng.
Bỗng gà lên tiếng gáy
Xôn xao ngòai lũy tre
Đêm chuyển dần về sáng
Mầm măng đợi nắng về.
Tiểu Phi at 1/9/2008 11:11:54 PM
Quote
Report
Bút chì xanh đỏ
Em gọt hai đầu
Em thử hai màu
Xanh tươi, đỏ thắm
Em vẽ làng xóm
Tre xanh lúa xanh
Sông máng lượn quanh
Một dòng xanh mát
Trời mây bát ngát
Xanh ngắt mùa thu
Xanh màu ước mơ
Em quay đầu đỏ
Vẽ nhà em ở
Mái ngói đỏ tươi
Trường học trên đồi
Em tô đỏ thắm
Cây gạo đầu xóm
Hoa nở chói ngời
A! Nắng lên rồi
Mặt trời đỏ chót
Lá cờ Tổ quốc
Bay giữa trời xanh
Chị ơi bức tranh
Quê ta đẹp quá!
Tiểu Phi at 1/9/2008 11:12:06 PM
Quote
Report
Vở này ta tặng cháu yêu ta
Tỏ chút lòng thương cháu gọi là
Mong cháu ra công mà học tập
Mai sau cháu giúp nước non nhà.
Hồ Chí Minh
Tiểu Phi at 1/9/2008 11:13:43 PM
Quote
Report
Mặt trời gác núi
Bóng tối lan dần
Anh đóm chuyên cần
Lên đèn đi gác
Theo làn gió mát
Anh đi rất êm
Đi suốt một đêm
Lo cho người ngủ
Bờ tre rèm rủ
Yên giấc cò con
Một bầy chim non
Trong cây ngủ ngáy
Ao không động đậy
Lau lách ngủ yên
Một chú chim khuyên
Nằm mơ ú ớ
Tiếng chị cò bợ
Ru hỡi ru hời
Hỡi bé tôi ơi
Ngủ ngon yên giấc
Ngoài kia chú vạc
Lặng lẽ mò tôm
Bên cạnh sao hôm
Long lanh đáy nước
Từng bước từng buớc
Giương ngọn đèn lồng
Anh Đóm quay vòng
Như sao bừng nở
Như sao rực rỡ
Chạy dọc vườn cam
Vườn cau vườn chuối
Gà đâu túi bụi
Gáy sáng đằng đông
Cất ngọn đèn lồng
Đóm lui về nghỉ
Tiểu Phi at 1/9/2008 11:14:10 PM
Quote
Report
Ai thổi sáo gọi trâu đây đó
Chiều in nghiêng trên mảng núi xa
Con trâu trắng dẫn đàn lên núi
Vểnh đôi tai nghe sáo trở về
Trâu đực chạy rầm rầm như hổ
Trâu thiến dong từng bước hiền lành
Cổ lừng lững như chum, như vại
Móng in hằn trên mép cỏ xanh
Nhưng chú nghé lông tơ mũm mĩm
Mũi phập phồng dính cánh hoa mua
Cổng trại mở trâu vào chen chúc
Chiều rộn ràng trong tiếng nghé ơ
Tiểu Phi at 1/9/2008 11:14:46 PM
Quote
Report
Mẹ dạy
...Mẹ, mẹ ơi cô dạy
Phải giữ sạch đôi tay
Bàn tay mà dây bẩn
Sách áo cũng bẩn ngay
Mẹ, mẹ ơi cô dạy
Cãi nhau là không vui
Cái miệng nó xinh thế
Chỉ nói điều hay thôi.
Tiểu Phi at 1/9/2008 11:15:29 PM
Quote
Report
Làm anh khó lắm
Phải đâu chuyện đùa
Với em gái bé
Phải người lớn cơ
Khi em bé khóc
Anh phải dỗ dành
Lúc em bé ngã
Anh nâng dịu dàng.
Me cho quà bánh
Chia em phần hơn
Có đồ chơi đẹp
Cũng nhường em luôn
Làm anh thật khó
Nhưng mà thật vui
Ai yêu em bé
Thì làm được thôi.
Tiểu Phi at 1/9/2008 11:20:51 PM
Quote
Report
Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng ?
Chế Lan Viên sáng tác năm 1965
Hỡi sông Hồng tiếng hát bốn nghìn năm
Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng ?
- Chưa đâu ! Và ngay cả trong những ngày đẹp nhất
Khi Nguyễn Trãi làm thơ và đánh giặc,
Nguyễn Du viết Kiều, đất nước hóa thành văn,
Khi Nguyễn Huệ cưỡi voi vào cửa Bắc,
Hưng Đạo diệt quân Nguyên trên sóng Bạch Đằng...
Những ngày tôi sống đây là ngày đẹp hơn tất cả
Dù mai sau đời muôn vạn lần hơn !
Trái cây rơi vào áo người ngắm quả,
Đường nhân loại đi qua bóng lá xanh rờn,
Mặt trời đến mỗi ngày như khách lạ
Gặp mỗi mặt người đều muốn ghé môi hôn...
Cha ông xưa từng đấm nát tay trước cửa cuộc đời,
Cửa vẫn đóng và Đời im ỉm khoá
“Những pho tượng chùa Tây Phương” không biết cách trả lời !
Cả dân tộc đói nghèo trong rơm rạ...
Văn chiêu hồn từng thấm giọt mưa rơi !
Có phải cha ông đến sớm chăng và cháu con thì lại muộn
Dẫu có bay giữa trăng sao cũng tiếc không được sống phút bây giờ
Buổi đất nước của Hùng vương có Đảng
Mỗi người dân đều được thấy Bác Hồ,
Thịt xương ta giặc phơi ngoài bãi bắn
Lại tái sinh từ Pắc Bó, Ba Tơ...
Không ai có thể ngủ yên trong đời chật
Buổi thuỷ triều vẫy gọi những vầng trăng,
Mỗi gié lúa đều muốn thêm nhiều hạt,
Gỗ trăm cây đều muốn hoá nên trầm,
Mỗi chú bé đều nằm mơ ngựa sắt,
Mỗi con sông đều muốn hoá Bạch Đằng...
Ôi Trường Sơn vĩ đại của ta ơi !
Ta tựa vào Ngươi, kéo pháo lên đồi.
Ta tựa vào Đảng ta, lên tiếng hát
Dưới chân ta, đến đầu hàng Đờ-cát,
Rồng năm móng vua quan thành bụi đất,
Mỗi trang thơ đều dội tiếng ta cười !
Đều lộng hương thơm những cánh đồng hợp tác
Chim cu gần, chim cu gáy xa xa...
Ruộng đoàn tụ nên người thôi chia cắt,
Đêm no ấm giọng chèo khuya khoan nhặt
Lúa thêm mùa khi lúa chín về ta.
Rồi với đôi tay trắng từ Đinh, Lý, Trần, Lê... Đảng làm nên công nghiệp
Điện trời ta là sóng nước sông Hồng,
An Dương Vương hãy dậy cùng ta xây sắt thép
Loa-thành này có đẹp mắt Người chăng ?
Ong bay nhà khu tỉnh ủy Hưng Yên
Mật đồng bằng mùa nhãn ngọt môi em,
Cây xanh ngắt đất bạc màu Vĩnh Phúc...
Ôi ! cái thuở lòng ta yêu Tổ quốc
Hạnh phúc nào không hạnh phúc đầu tiên ?
Ôi, cái buổi sinh thành và tái tạo
Khi thiếu súng và khi thì thiếu gạo
Nhưng phù sa này đẻ ra những Cà Mau thịnh vượng mai sau.
Dẫu là Chúa cũng sinh từ ruột máu,
Ta đẻ ra Đời, sao khỏi những cơn đau.
Hãy biết ơn vị muối của đời cho thơ chất mặn !
Ôi ! thương thay những thế kỉ vắng anh hùng,
Những đất nước thiếu người cầm thanh gươm nghìn cân ra trận...
Nhà thơ sinh đồng thời với mưa phùn và những buổi hoàng hôn
Cả xứ sở trắng một màu mây trắng !
Ai biết mây trên trời buồn hơn hay thơ mặt đất buồn hơn ?
Chọn thời mà sống chăng ? Anh sẽ chọn năm nào đây nhỉ ?
Cho tôi sinh ra buổi Đảng dựng xây đời,
Mắt được thấy dòng sông ra gặp bể,
Ta với mẻ thép gang đầu là đứa trẻ sinh đôi,
Nguyễn Văn Trỗi ra đi còn dạy chúng ta cười...
Cho tôi sinh giữa những ngày diệt Mỹ
Vóc nhà thơ đứng ngang tầm chiến luỹ
Bên những dũng sĩ đuổi xe tăng ngoài đồng và hạ trực thăng rơi.
cuongdx07 at 1/10/2008 12:20:58 AM
Quote
Report
Con ong làm mật yêu hoa
Con cá bơi yêu nước, con chim ca yêu trời
Con người muốn sống con ơi
Phải yêu đồng chí ,yêu người anh em
Tố Hữu
hehe at 1/10/2008 9:19:54 AM
Quote
Report
Bài này làm mình nhớ mùa hè quá
---Thích nhất thả diều---
Khi con tu hú gọi bầy
Lúa chiêm đang chín, trái cây ngọt dần
Vườn râm dậy tiếng ve ngân
Bắp rây vàng hạt, đầy sân nắng đào
Trời xanh càng rộng càng cao
Đôi con diều sáo lộn nhào từng không.
Guest at 1/10/2008 9:28:19 AM
Quote
Report
hehe at 1/10/2008 9:19:54 AM
Bài này làm mình nhớ mùa hè quá
---Thích nhất thả diều---
Khi con tu hú gọi bầy
Lúa chiêm đang chín, trái cây ngọt dần
Vườn râm dậy tiếng ve ngân
Bắp rây vàng hạt, đầy sân nắng đào
Trời xanh càng rộng càng cao
Đôi con diều sáo lộn nhào từng không.
Bài này được cho là hay nhất của Tố Hữu, còn thêm vài câu nữa
Ta nghe hè dậy bên lòng
Mà chân muốn đạp tan phòng he ôi
Ngột làm sao chết mất thôi
Con chim tu hú ngoài trời cứ kêu
Guest at 1/10/2008 9:38:12 AM
Quote
Report
cuongdx07 at 1/10/2008 12:20:58 AM
Con ong làm mật yêu hoa
Con cá bơi yêu nước, con chim ca yêu trời
Con người muốn sống con ơi
Phải yêu đồng chí, yêu người anh em
Tố Hữu
Một ngôi sao chẳng sáng đêm
Một bông lúa chín chẳng nên mùa vàng.
Một người đâu phải nhân gian
Sống chăng một đốm lửa tàn mà thôi.
Núi cao bởi có đất bồi
Núi chê đất thấp núi ngồi ở đâu?
Muôn dòng sông đổ biển sâu
Biển chê sông nhỏ biển đâu nước còn?
Tre già yêu lấy măng non
Chắt chiu như mẹ yêu con tháng ngày.
Mai sau con lớn hơn thầy
Các con ôm cả hai tay đất tròn.
LyPH at 1/10/2008 10:45:57 AM
Quote
Report
Thấy bà con rôm rả quá....tớ nhiên nhớ ra 1 bài nhưng em ko rõ tựa đề.Bải thơ về Mẹ thân yêu :* :X
Mẹ!Con bị thương nằm lại một mùa mưa
Nhớ dáng mẹ ân cần và lặng lẽ
Nhà êm ắng tiếng chân đi rất nhẹ
Gió bồi hồi trên mái lá lùa qua
Con xót lòng,mẹ hái trái bưởi đào
Con nhạt miệng,có cánh tôm nấu khế
Khoai nương,ngô bung ngọt lòng đến thế
Mỗi ban mai tỏa ánh nắng trong nhà
bài này hay nhỉ.......em rất thích!
LyPH at 1/10/2008 10:52:37 AM
Quote
Report
Những bài thơ của Tiểu Phi đa số toàn là bài thơ trong sách giáo khoa hồi cấp 1.Mình đọc đi đọc lại thấy nao nao cả lòng.Nhớ về hồi bé cắp sách tới trường,cứ đọc ê a những vần thơ nhưng không hiểu hết ý nghĩa được vậy mà những vần thơ đó cứ theo ta cho đến tận bây giờ......
Có những điều nhất thời mình ko hiểu ra,phải mất một thời gian dài mình mới vỡ ra hết được...........ôi nói lan man cái gì thế ko biết hic hic
LyPH at 1/10/2008 10:57:12 AM
Quote
Report
Em tặng thêm 1 bài nữa :
Đàn kiến nó đi
một đàn kiến nhỏ
chạy ngược chạy xuôi
đang chạy bên này
lại sang bên nọ
cắm đầu cắm cổ
kìa trông xấu quá
chúng em vào lớp
sóng bước hai hàng
chẳng như kiến nọ
rối tinh cả đàn.
Tiểu Phi at 1/10/2008 11:24:49 AM
Quote
Report
LyPH at 1/10/2008 10:45:57 AM
Thấy bà con rôm rả quá....tớ nhiên nhớ ra 1 bài nhưng em ko rõ tựa đề.Bải thơ về Mẹ thân yêu :* :X
Mẹ!Con bị thương nằm lại một mùa mưa
Nhớ dáng mẹ ân cần và lặng lẽ
Nhà êm ắng tiếng chân đi rất nhẹ
Gió bồi hồi trên mái lá lùa qua
Con xót lòng,mẹ hái trái bưởi đào
Con nhạt miệng,có cánh tôm nấu khế
Khoai nương,ngô bung ngọt lòng đến thế
Mỗi ban mai tỏa ánh nắng trong nhà
bài này hay nhỉ.......em rất thích!
Bạn ơi bài này lớp mấy, sao mình không biết nhỉ. Hay là trước cải cách nhể
Guest at 1/10/2008 1:03:54 PM
Quote
Report
Hai câu này hay
"Núi cao bởi có đất bồi"
"Núi chê đất thấp núi ngồi ở đâu?"
...
"Vua cao bởi có dân bồi"
"Vua chê dân thấp vua ngồi ở đâu?"
...
"Xếp cao bởi có nhân viên bồi"
"Xếp chê nhân viên kém xếp ngồi ở đâu?"
LyPH at 1/10/2008 1:30:16 PM
Quote
Report
Tiểu Phi at 1/10/2008 11:24:49 AM
<FONT size=2><I>
LyPH at 1/10/2008 10:45:57 AM
Thấy bà con rôm rả quá....tớ nhiên nhớ ra 1 bài nhưng em ko rõ tựa đề.Bải thơ về Mẹ thân yêu :* :X
Mẹ!Con bị thương nằm lại một mùa mưa
Nhớ dáng mẹ ân cần và lặng lẽ
Nhà êm ắng tiếng chân đi rất nhẹ
Gió bồi hồi trên mái lá lùa qua
Con xót lòng,mẹ hái trái bưởi đào
Con nhạt miệng,có cánh tôm nấu khế
Khoai nương,ngô bung ngọt lòng đến thế
Mỗi ban mai tỏa ánh nắng trong nhà
bài này hay nhỉ.......em rất thích!
</I></FONT>
Bạn ơi bài này lớp mấy, sao mình không biết nhỉ. Hay là trước cải cách nhể
hic.....tớ ko nhớ là lớp mấy đâu,chỉ nhớ hồi đấy học trường HỒng Hà- Phố Lãn Ông thui à.....để tớ thử tìm lại xem là sách lớp mấy nhé!hic...mai ra Lý Thường Kiệt xem trộm vậy ;)) hihi mà tớ thích mấy bài thơ Tiểu Phi post lên lắm á.... ;))
Tiểu Phi at 1/10/2008 1:52:26 PM
Quote
Report
Ơ LTK cũng có SGK cũ à, khi mai mua một ít.
Đoàn Ngọc Khá at 1/10/2008 3:07:20 PM
Quote
Report
Mình gửi bài không được học nhưng ai yêu thơ cũng mê, cũng thuộc nhé:
Bài QUÊ HƯƠNG của GIANG NAM
Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ
"Ai bảo chăn trâu là khổ''''
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao.
Những ngày trốn học
Đuổi bướm cạnh cầu ao Mẹ bắt được...
Chưa đánh roi nào đã khóc !
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích...
Cách mạng bùng lên
Rồi kháng chiến trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Từ biệt mẹ, tôi đi
Cô bé nhà bên (có ai ngờ !)
Cũng vào du kích
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi !)
Giữa cuộc hành quân không nói được một lời
Đơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại
Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi...
Hòa bình tôi trở về đây
Vẫn mái trường xưa, bãi mía, luống cày
Lại gặp em
Thẹn thùng nép sau cánh cửa
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
Chuyện chồng con (khó nói lắm anh ơi !)
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi
Em để yên trong tay tôi nóng bỏng...
Hôm nay nhận được tin em
Không tin được dù đó là sự thật
Giặc bắn em rồi, quăng mất xác
Chỉ vì em là du kích, em ơi !
Đau xé lòng tôi, chết nửa con người !
Xưa yêu quê hương vì có hoa, có bướm
Có những ngày trốn học bị đòn, roi
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
Có một phần xương thịt của em tôi
|