|
Những bài thơ trong sách giáo khoa
Posted 1/7/2008 11:47:56 PM by Tiểu Phi (Guest) Under Cảm xúc cá nhân Last comment 5/23/2013 5:12:33 PM
Mùa thu của em
Là vàng hoa cúc
Như nghìn con mắt
Mở nhìn trời êm.
Mùa thu của em
Là xanh cốm mới
Mùi hương như gợi
Từ màu lá sen
Mùa thu của em
Rước đèn họp bạn
Hội rằm tháng tám
Chị Hằng xuống xem
Ngôi trường thân quen
Bạn thầy mong đợi
Lật trang vở mới
Em vào mùa thu.
Xin phép bạn Tiểu Phi cho mình tóm tắt lại những bài thơ đã post vào đây cho mọi người dễ theo dõi, tránh post trùng bài. Có những bài tôi không biết tiêu đề liền lấy cầu đầu làm tiêu đề (DinhDQ)
Trang 1.
Chào lớp một
Những cánh buồm
Tre Việt Nam
Nói với em
Ò ó o
Mẹ vắng nhà ngày bão
Làm anh
Mời vào
Việt Nam đất nước ta ơi
Truyện cổ tích loài người
Tây tiến
Bóc lịch
Tiếng chổi tre
Bên kia sông Đuống
Cái trống trường em
Việt Bắc
Sáng tháng Năm
Đất nước (Nguyễn Đình Thi)
Trang 2.
Mèo con đi học
Nặn đồ chơi
Chú bò tìm bạn
Thương ông
Cái trống trường em
Trần Quốc Toản
Con chim chiền chiện
Chiếc xe Lu
Bếp lửa
Tiếng hát con tàu
Người đi tìm hình của nước
Em yêu nhà em
Bút chì xanh đỏ
Chú bé Kolia
Con cáo và tổ ong
Dừa ơi
Trang 3.
Mùa hoa bưởi
Tự khuyên mình
Quê hương
Rừng Mơ
CHỢ TẾT
Quê mới
QUÊ HƯƠNG VIỆT NAM
Gửi các vì sao
Quê em
Quê em bên bãi biển
Một chiều hè lịch sử
Hòn đá to
Trang 4.
Thơ Nguyễn Trãi, sách lớp 10
Cảnh chiều hôm
Thu điếu
Thu ẩm
Thu vịnh
Cảnh Chiều Hôm
Bài ca ngất ngưởng
Bầm ơi
Lượm
Cứ mỗi độ thu sang
Tre Việt Nam
Phượng
Đẹp vô cùng Tổ Quốc ta ơi
Ông Lê nin ở nước Nga
Trang 5.
Lũy tre
Tặng cháu
Anh Đom đóm
Ai thổi sáo gọi trâu đây đó
Mẹ dạy
Làm anh
Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng
Con ong làm mật yêu hoa
Khi con tu hú
Đàn kiến
Trang 6.
Màu Tím Hoa Sim
HAI SẮC HOA TIGON
Thương ông
Em Hoà
Bình Ngô Đại Cáo
Nắng
Con chim chiền chiện
Nghe thầy đọc thơ
Cô giáo và mùa thu
Hịch tướng sỹ
Đêm nay Bác không ngủ
Trang 7.
Vè nói ngược
Hạt gạo làng ta
Bé nặn đồ chơi
Bà Trưng
Mẹ
Bạn đến chơi nhà
Khóc Dương Khuê
Hội Tây
Bài Ca Chúc Tết Thanh Niên
Mười quả trứng tròn
Xe cứu hỏa
Hoàng Hạc Lâu
Trang 8.
Đợi Anh Về
Thuật hoài
Cảm Hoài
Chúc Tết
Thương vợ
TIẾNG GÀ TRƯA
Vội vàng
Mưa rơi
Mưa xuân trên biển
Gà định vào vườn rau
Sao không về Vàng ơi ?
Bàn tay cô giáo
Ảnh Bác
Em vẽ
Bạn làm y tá
Quác quác quác
Cái bống là cái bống bang
Trăng sáng
Tiếng gà
Đánh thức trầu
Trang 9.
Chiều tối
Ngắm trăng
Đi đường
Giải đi sớm
Ai bảo Xuân tàn hoa rụng hết
Tháp mười đẹp nhẩt bông sen
Ao trường vẫn nở hoa sen
Trong đầm gì đẹp bằng sen
Hỡi cô tát nước bên đàng
Trên trời mây trắng như bông
Thả thuyền vui chơi
Mẹ mẹ ơi cô dạy
Quyển vở của em!
Sáng nào em đến lớp
Bố tan ca đêm
Hạt gạo làng ta
Trang 10
Ngâm thơ ta vốn không ham
Từ Cu Ba
Qua Thậm Thình
Hoa dẻ
Sắc màu em yêu
VƯỜN DỪA BÌNH ĐỊNH
Quê Hương
Bê vàng và dê trắng
Mười quả trứng tròn
Những chú gà công nghiệp
Mười cái trứng
Nhớ rừng
...
To be continue...
Comments
Lang thang at 1/8/2008 12:13:39 PM
Quote
Report
hix, em chỉ thích thơ cấp 1 thôi các bác ạ. Ngây thơ, hồn nhiên và trong trẻo
G5 member at 1/8/2008 1:00:00 PM
Quote
Report
Mèo con đi học
Hôm nay trời nắng chang chang
Mèo con đi học chẳng mang theo gì
Chỉ mang 1 mẩu bút chì
Và mang 1 mẩu bánh mỳ con con
Note: Bài này nhớ mang máng nên mới thấy rất hay
Vũ Lê Nam at 1/8/2008 1:16:14 PM
Quote
Report
G5 member at 1/8/2008 1:00:00 PM
Mèo con đi học
Hôm nay trời nắng chang chang
Mèo con đi học chẳng mang theo gì
Chỉ mang 1 mẩu bút chì
Và mang 1 mẩu bánh mỳ con con
Note: Bài này nhớ mang máng nên mới thấy rất hay
Bài này của chị Phan Thị Vàng Anh, chị này mới ra tập thơ "gửi VB" có ai đọc chửa?
Đặng Quang Định at 1/8/2008 1:20:12 PM
Quote
Report
Còn bài chú mèo nữa:
Mèo ta buồn bực
Mai phải đến trường
Liền kiếm cớ luôn
Cái đuôi tôi ốm
Cừu mới lên tiếng
Tôi sẽ chữa lành
Nhưng muốn cho nhanh
Cắt đuôi khỏi hết
Cắt đuôi ấy chết
Tôi đi học thôi
Đặng Quang Định at 1/8/2008 1:44:44 PM
Quote
Report
Thêm bài nữa dính dáng đến mèo
Bên thềm gió mát
Bé nặn đồ chơi
Mèo nằm vẫy đuôi
Tròn xoe đôi mắt
"Đây là quả thị
đây là quả na
quả này phần mẹ
quả này phần cha"
"Đây là thằng chuột
Tặng riêng chú mèo"
Mèo ta thích chí
Vểnh râu "meo meo"
Đặng Quang Định at 1/8/2008 1:45:24 PM
Quote
Report
Chú bò tìm bạn
Mặt trời rúc bụi tre
Buổi chiều về nghe mát
Bò ra sông uống nước
Thấy bóng mình, ngỡ ai
Bò chào: "Kìa anh bạn
Lại gặp anh ở đây!"
Nước đang nằm nhìn mây
Nghe bò cười toét miệng
Bóng bò chợt tan biến
Bò tưởng bạn đi đâu
Cứ ngoái trước nhìn sau
"Ậm ò" tìm gọi mãi.....
Guest at 1/8/2008 1:46:36 PM
Quote
Report
Thương ông
Ông bị đau chân
Nó sưng nó tấy
Đi phải chống gậy
Khập khiễng khập khà
Bước lên thềm nhà
Nhấc chân quá khó
Thấy ông nhăn nhó
Việt chơi ngoài sân
Lon ton lại gần
Âu yếm nhanh nhảu
"Ông vịn vai cháu
Cháu đỡ ông lên"
Ông bước lên thềm
Trong lòng sung sướng
Quẳng gậy cúi xuống
Quên cả đớn đau
Ôm cháu xoa đầu
"Hoan hô thằng bé
Bé thế mà khỏe
Vì nó thương ông".
Guest at 1/8/2008 1:46:59 PM
Quote
Report
Cái trống trường em
Cái trống trường em
Mùa hè cũng nghỉ
Suốt ba tháng liền
Trống nằm ngẫm nghĩ
Buồn không hả trống?
Trong những ngày hè
Bọn mình đi vắng
Chỉ còn tiếng ve..
Cái trống lặng yên
nghiêng đầu trên giá
Chắc thấy chúng em
nó mừng vui quá
Kìa trống đang gọi
thùng thùng thùng thùng...
Vào năm học mới
Rộn vang tưng bừng.
LyPH at 1/8/2008 3:53:37 PM
Quote
Report
Tớ cũng rất thích và nhớ cả những bài văn từ hồi cấp 1.
Tớ xin ghi ra đây(nếu sai thì xin mọi người đừng trách nha :"> ;)) ) Tớ ko nhớ Title bài này lắm....hình như là
Trong Cửa Hàng Giải Khát thì phải...
Trong cửa hàng giải khát.Một anh bộ đội bước vào,lưng anh đeo chiếc ba lô to kềnh,mồ hôi thấm chiếc áo màu cỏ úa.Anh đang loay hoay tìm chỗ ngồi nhưng không còn chiếc ghế nào.Một em bé gái chạc 7 tuổi đứng dậy nắm tay anh : "Mời chú ngồi vào chỗ cháu!" Anh bộ đội mỉm cười dắt tay em bé cùng ngồi vào với mình.Nhiều khách hàng nhìn em trìu mến.
1 bài nữa là nói về Trần Quốc Toản.Tớ cũng nhớ từ hồi cấp 1.
Sáng hôm ấy Trần Quốc Toản dậy sớm từ biết mẹ già "con đi phen này thể sống chết với giặc,bao giờ đất nước được yên con mới trở về". Bà mẹ nói : "Con điv vì nước nên mẹ chẳng giữ,mẹ chỉ có mỗi mình con.Mẹ mong con chóng trở về để mẹ con ta sớm được sum họp".
Quốc Toản lạy mẹ rồi bước ra sân.Trời vừa rạng sáng,mình mặc áo bào đỏ,vai đeo cung tên,lưng đeo thanh gươm báu,Quốc Toản ngồi trên con ngựa trắng phau.Theo sau Quốc Toản là người tướng già và 600 tướng sĩ nón nhọn giáo dài.Khi đoàn quân hăm hở đi xa,bà con còn trông thấy lá cờ đỏ thêu sáu chữ vàng căng lên trong gió.
PS: gần 20 năm rồi nên em chỉ nhớ mang máng thế thôi.....hôm nào đi mua sách văn cấp 1 về đọc lại....nó gợi cho mình nhớ về một tuổi thơ thật đẹp!
Guest at 1/8/2008 4:38:33 PM
Quote
Report
Con chim chiền chiện
Bay vút vút cao
Lòng đầy yêu mến
Khúc hát ngọt ngào
Chim bay chim sà
Lúa tròn bụng sữa
Đồng quê chan chứa
Những lời chim ca
Bay cao cao vút
Chim biến mất rồi
Chỉ còn tiếng hót
Làm xanh da trời
Guest at 1/8/2008 4:38:55 PM
Quote
Report
Chiếc xe Lu
Tớ là chiếc xe lu
Người tớ to lù lù
Con đường nào mới đắp
Tớ san bằng tăm tắp
Con đường nào rải nhựa
Tớ là phẳng như lụa
Trời nóng như lửa thiêu
Tớ vẫn lăn đều đều
Trời lạnh như ướp đá
Tớ càng lăn vội vã.
Mau chóng xong đường này
Cho các bạn trồng cây
Xe cộ bon bon chạy
Rộn rịp người qua lại.
Rồi tớ lại ra đi
Cái bụng sôi ầm ì
Ngửi thấy mùi đất mới
Quãng đường xa đang đợi
Tớ là chiếc xe lu
Đừng chê tớ lù đù.
Guest at 1/8/2008 4:39:26 PM
Quote
Report
Bếp lửa
- Bằng Việt-
Một bếp lửa chờn vờn sương sớm,
Một bếp lửa ấp iu nồng đượm,
Cháu thương bà biết mấy nắng mưa.
Lên bốn tuổi cháu đã quen mùi khói,
Năm ấy là năm đói mòn đói mỏi,
Bố đi đánh xe khô rạc ngựa gầy.
Chỉ nhớ khói hun nhèm mắt cháu,
Nghĩ lại đến giờ sống mũi còn cay.
Tám năm ròng cháu cùng bà nhóm lửa,
Tu hú kêu trên những cánh đồng xa.
Khi tu hú kêu bà còn nhớ không bà ?
Bà hay kể chuyện những ngày ở Huế,
Tiếng tu hú sao mà tha thiết thế.
Mẹ cùng cha bận công tác không về,
Cháu ở cùng bà, bà bảo cháu nghe,
Bà dạy cháu làm, bà chăm cháu học,
Nhóm bếp lửa nghĩ thương bà khó nhọc.
Tu hú ơi chẳng đến ở cùng bà,
Kêu chi hoài trên những cánh đồng xa ?
Năm giặc đốt làng cháy tàn cháy rụi,
Hàng xóm bốn bên trở về lầm lụi,
Đỡ đần bà dựng lại túp lều tranh.
Vẫn vững lòng, bà dặc cháu đinh ninh:
“Bố ở chiến khu bố còn việc bố,
Mày có viết thư chớ kể này kể nọ,
Cứ bảo nhà vẫn được bình yên”.
Rồi sớm rồi chiều lại bếp lửa bà nhen!
Một bếp lửa lòng bà luôn ủ sẵn,
Một bếp lửa chứa niềm tin dai dẳng,
Lận đận đời bà biết mấy nắng mưa!
Mấy chục năm rồi, đến tận bây giờ,
Bà vẫn giữ thói quen dậy sớm,
Nhóm bếp lửa ấp iu nồng đượm,
Nhóm niềm yêu thương khoai sắn ngọt bùi,
Nhóm nồi xôi gạo mới sẻ chung vui,
Nhóm dậy cả những tâm tình tuổi nhỏ.
Ôi kỳ lạ và thiêng liêng - bếp lửa!
Giờ cháu đã đi xa, có ngọn khói trăm tàu,
Có lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngả,
Nhưng vẫn chẳng bao giờ quên nhắc nhở,
Sớm mai này bà nhóm bếp lên chưa ?
Tiểu Phi at 1/8/2008 4:40:50 PM
Quote
Report
Tiếp nè
Tiếng hát con tàu
Chế Lan Viên
Tây Bắc ư ? Có riêng gì Tây Bắc
Khi lòng ta đã hoá những con tàu
Khi Tổ quốc bốn bề lên tiếng hát
Tâm hồn ta là Tây Bắc, chứ còn đâu.
Con tàu này lên Tây Bắc anh đi chăng ?
Bạn bè đi xa anh giữ trời Hà Nội
Anh có nghe gió ngàn đang rú gọi
Ngoài cửa ô? Tàu đói những vầng trăng.
Đất nước mênh mông, đời anh nhỏ hẹp
Tàu gọi anh đi, sao chửa ra đi?
Chẳng có thơ đâu giữa lòng đóng khép
Tâm hồn anh chờ gặp anh trên kia.
Trên Tây Bắc! Ôi mười năm Tây Bắc
Xứ thiêng liêng rừng núi đã anh hùng
Nơi máu rỏ tâm hồn ta thấm đất
Nay rạt rào đã chín trái đầu xuân.
Ơi kháng chiến! Mười năm qua như ngọn lửa
Nghìn năm sau, còn đủ sức soi đường,
Con đã đi nhưng con cần vượt nữa
Cho con về gặp lại mẹ yêu thương.
Con gặp lại nhân dân như nai về suối cũ
Cỏ đón giêng hai, chim én gặp mùa,
Như đứa trẻ thơ đói lòng gặp sữa
Chiếc nôi ngừng bỗng gặp cánh tay đưa.
Con nhớ anh con, người anh du kích
Chiếc áo nâu anh mặc đêm công đồn
Chiếc áo nâu suốt một đời vá rách
Đêm cuối cùng anh cởi lại cho con.
Con nhớ em con, thằng em liên lạc
Rừng thưa em băng, rừng rậm em chờ
Sáng bản Na, chiều em qua bản Bắc
Mười năm tròn! Chưa mất một phong thư.
Con nhớ mế! Lửa hồng soi tóc bạc
Năm con đau, mế thức một mùa dài.
Con với mế không phải hòn máu cắt
Nhưng trọn đời con nhớ mế ơn nuôi.
Nhớ bản sương giăng, nhớ đèo mây phủ
Nơi nào qua, lòng lại chẳng yêu thương ?
Khi ta ở, chi là nơi đất ở
Khi ta đi, đất đã hoá tâm hồn!
Anh bỗng nhớ em như đông về nhớ rét
Tình yêu ta như cánh kiến hoa vàng,
Như xuân đến chim rừng lông trở biếc
Tình yêu làm đất lạ hoá quê hương.
Anh nắm tay em cuối mùa chiến dịch
Vắt xôi nuôi quân em giấu giữa rừng,
Đất Tây Bắc tháng ngày không có lịch
Bữa xôi đầu còn toả nhớ mùi hương.
Đất nước gọi ta hay lòng ta gọi ?
Tình em đang mong, tình mẹ đang chờ,
Tàu hãy vỗ giùm ta đôi cánh vội
Mắt ta thèm mái ngói đỏ trăm ga.
Mắt ta nhớ mắt người, tai ta nhớ tiếng
Mùa nhân dân giăng lúa chín rì rào
Rẽ người mà đi, vịn tay mà đến
Mặt đất nồng nhựa nóng của cần lao.
Nhựa nóng mười năm nhân dân máu đổ
Tây Bắc ơi, người là mẹ của hồn thơ,
Mười năm chiến tranh, vàng ta đau trong lửa,
Nay trở về, ta lấy lại vàng ta.
Lấy cả những cơn mơ! Ai bảo con tàu không mộng tưởng ?
Mỗi đêm khuya không uống một vầng trăng,
Lòng ta cũng như tàu, ta cũng uống
Mặt hồng em trong suối lớn mùa xuân.
Tiểu Phi at 1/8/2008 4:41:26 PM
Quote
Report
Người đi tìm hình của nước
Chế Lan Viên
Đất nước đẹp vô cùng. Nhưng Bác phải ra đi
Cho tôi làm sóng dưới con tàu đưa tiễn Bác!
Khi bờ bãi dần lui, làng xóm khuất,
Bốn phía nhìn không một bóng hàng tre.
Đêm xa nước đầu tiên, ai nỡ ngủ ?
Sóng vỗ dưới thân tàu đâu phải sóng quê hương!
Trời từ đây chẳng xanh màu xứ sở,
Xa nước rồi, càng hiểu nước đau thương!
Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp
Giấc mơ con đè nát cuộc đời con!
Hạnh phúc đựng trong một tà áo đẹp!
Một mái nhà yêu rủ bóng xuống tâm hồn.
Trăm cơn mơ không chống nổi một đêm dày
Ta lại mặc cho mưa tuôn và gió thổi
Lòng ta thành con rối,
Cho cuộc đời giật dây!
Quanh hồ Gươm không ai bàn chuyện vua Lê
Lòng ta đã thành rêu phong chuyện cũ
Hiểu sao hết những tấm lòng lãnh tụ
Tìm đường đi cho dân tộc theo đi.
Hiểu sao hết Người đi tìm hình của Nước
Không phải hình một bài thơ đá tạc nên người
Một góc quê hương, nửa đời quen thuộc,
Hay một đấng vô hình sương khói xa xôi...
Mà hình đất nước hoặc còn hoặc mất
Sắc vàng nghìn xưa, sắc đỏ tương lai
Thế đi đứng của toàn dân tộc
Một cách vinh hoa cho hai mươi lăm triệu con người.
Có nhớ chăng, hỡi gió rét thành Ba Lê ?
Một viên gạch hồng, Bác chống lại cả một mùa băng giá
Và sương mù thành Luân Đôn, ngươi có nhớ
Giọt mồ hôi Người nhỏ giữa đêm khuya ?
Đời bồi tàu lênh đênh theo sóng bể
Người đi hỏi khắp bóng cờ châu Mỹ, châu Phi,
Những đất tự do, những trời nô lệ,
Những con đường cách mạng đang tìm đi.
Đêm mơ nước, ngày thấy hình của nước
Cây cỏ trong chiêm bao xanh sắc biếc quê nhà
Ăn một miếng ngon cũng đắng lòng vì Tổ quốc
Chẳng yên lòng khi ngắm một nhành hoa.
Ngày mai dân ta sẽ sống sao đây ?
Sông Hồng chảy về đâu? Và lịch sử ?
Bao giờ dải Trường Sơn bừng tỉnh giấc ngủ
Cánh tay thần Phù Đổng sẽ vươn mây ?
Rồi cờ sẽ ra sao? Tiếng hát sẽ ra sao ?
Nụ cười sẽ ra sao?...
Ơi, độc lập!
Xanh biết mấy là trời xanh Tổ quốc
Khi tự do về chói ở trên đầu.
Kìa mặt trời Nga bừng chói ở phương Đông
Cây cay đắng đã ra mùa quả ngọt
Người cay đắng đã chia phần hạnh phúc
Sao vàng bay theo liềm búa công nông.
Luận cương đến với Bác Hồ. Và Người đã khóc
Lệ Bác Hồ rơi trên chữ Lênin.
Bốn bức tường im nghe Bác lật từng trang sách gấp
Tưởng bên ngoài, đất nước đợi mong tin.
Bác reo lên một mình như nói cùng dân tộc:
"Cơm áo là đây! Hạnh phúc đây rồi!"
Hình của Đảng lồng trong hình của Nước.
Phút khóc đầu tiên là phút Bác Hồ cười,
Bác thấy:
Dân ta bưng bát cơm mồ hôi nước mắt
Ruộng theo trâu về lại với người cày
Mỏ thiếc, hầm than, rừng vàng, biển bạc...
Không còn người bỏ xác bên đường ray.
Giặc đuổi xong rồi. Trời xanh thành tiếng hát
Điện theo trăng vào phòng ngủ công nhân
Những kẻ quê mùa đã thành trí thức
Tăm tối cần lao nay hóa những anh hùng.
Nước Việt Nam nghìn năm Đinh, Lý, Trần, Lê
Thành nước Việt nhân dân trong mát suối
Mái rạ nghìn năm hồng thay sắc ngói
Những đời thường cũng có bóng hoa che.
Ôi! Đường đến với Lênin là đường về Tổ quốc
Tuyết Matxcơva sáng ấy lạnh trăm lần
Trong tuyết trắng như đọng nhiều nước mắt
Lênin mất rồi! Nhưng Bác chẳng dừng chân.
Luận cương của Lênin theo Người về quê Việt
Biên giới còn xa. Nhưng Bác thấy đã đến rồi
Kìa! Bóng Bác đang hôn lên hòn đất
Lắng nghe trong màu hồng, hình đất nước phôi thai.
Tiểu Phi at 1/8/2008 4:51:22 PM
Quote
Report
Em yêu nhà em
Hàng xoan trước ngõ
Hoa xao xuyến nở
Như mây từng chùm.
Em yêu tiếng chim
Đầu hồi lảnh lót
Mái vàng thơm phức
Rạ đầy sân phơi
Em yêu ngôi nhà
Gỗ tre mộc mạc
Như yêu đất nước
Bốn mùa chim ca
Tiểu Phi at 1/8/2008 4:52:27 PM
Quote
Report
Bút chì xanh đỏ
Bút chì xanh đỏ
Em gọt hai đầu
Em thử hai màu
Xanh tươi, đỏ thắm
Em vẽ làng xóm
Tre xanh lúa xanh
Sông máng lượn quanh
Một dòng xanh mát
Trời mây bát ngát
Xanh ngắt mùa thu
Xanh màu ước mơ
Em quay đầu đỏ
Vẽ nhà em ở
Mái ngói đỏ tươi
Trường học trên đồi
Em tô đỏ thắm
Cây gạo đầu xóm
Hoa nở chói ngời
A! Nắng lên rồi
Mặt trời đỏ chót
Lá cờ Tổ quốc
Bay giữa trời xanh
Chị ơi bức tranh
Quê ta đẹp quá!
VHV at 1/8/2008 7:32:52 PM
Quote
Report
Em không biết có đúng không, nhưng trong trí nhớ của em thì:
Tuổi 12 đuổi bướm bắt chim
Em ở đây bên bác Lê-Lin
Người làm việc cần em canh gác
Cha em đâu?
Cha làm súng và đi liên lạc
Còn mẹ em?
Mẹ cùng anh nước bánh đưa đường
Đường hôm về hôm sớm trong sương
Vui lắm nhé ở đây rất thích
Em yêu nhất trên đời ilic
Người với em đi bắt cá chiều chiều
Rồi đêm đêm bác cháu ngủ chung lều
Bác cứ thương người trở mình thao thức
Đắp chăn mỏng cho em ấm ngực
Rồi lặng yên nghe dậy nước chiều sa
Rồi đến khi trời sáng tiếng chim ca
Thoảng trong gió mùi hương thoảng lại
Câu chuyện cũ hôm nay nghĩ lại
Thấy lòng ta tươi đẹp vô cùng
Kinia chú bé anh hùng
Người thân hỡi, nhớ chăng người bạn nhỏ
VHV at 1/8/2008 7:36:13 PM
Quote
Report
Cáo già nhè nhẹ lên cây
Tưởng rằng bắt được ăn ngay cho giòn
Ong thấy cáo muốn cướp con
Rủ nhau xúm lại vây tròn cáo gian
Cáo gian đau quá phải xa xuống rồi
Ong kia thương giống yêu nòi
Cùng nhau đoàn kết đuổi loài sói gián
Hì, em chỉ nhớ thế thôi, anh chị nào nhớ update em với :)
Guest at 1/8/2008 10:14:15 PM
Quote
Report
Úi dời, trí nhớ của bạn dễ thương thật
Tuổi mười hai đuổi bướm bắt chim
Em ở đây bên bác Lê nin
Người làm việc cần em canh gác
Cha em đâu?
Cha làm súng và đi liên lạc
Và mẹ em
Mẹ cùng anh nướng bánh đưa đường
Thuyền qua về hôm sớm trong sương
Vui lắm nhé ở đây rất thích
Em yêu nhất trên đời I lích
Người với em đi cất vó chiều chiều
Và đêm đêm bác cháu ngủ chung lều
Em cứ thương người trở mình thao thức
Kéo chăn mỏng đắp cho em ấm ngực
Rồi lặng yên nghe dậy nước triều xa
Người nghĩ suy
Cho đến khi rừng bừng sáng tiếng chim ca
Thoảng trong gió mùi hương thơm cỏ dại
Câu chuyện cũ hôm nay sống lại
Giữa lòng ta tươi đẹp vô cùng
Kôlia chú bé anh hùng
Lều con hỡi nhớ chăng người bạn nhỏ
Guest at 1/8/2008 10:15:48 PM
Quote
Report
Con cáo và tổ ong
Tổ ong lủng lẳng trên cành,
Trong đầy mật nhộng, ngon lành lắm thay!
Cáo già nhè nhẹ lên cây,
Định rằng lấy được ăn ngay cho giòn.
Ong thấy cáo muốn cướp con,
Kéo nhau xúm lại vây tròn cáo ta.
Châm đầu, châm mắt cáo già,
Cáo già đau quá phải sa xuống rồi.
Ong kia yêu giống, yêu nòi,
Đồng tâm, hợp lực đuổi loài cáo đi.
(Đến đây là hết trong SGK)
Bây giờ ta thử so bì,
Ong còn đoàn kết, huống chi là người!
Nhật, Tây áp bức giống nòi,
Ta nên đoàn kết để đòi tự do.
HỒ CHÍ MINH
|