“ Kưng à, tối nay đi “bay” không kưng!!!“
Nó ngúng nguẩy :”Xời, đi với mấy ổng chán òm, chả có deck gì, ở nhà thở cho nó lành”, nói rồi nó đóng sầm cửa và chạy vụt lên gác. Bên ngoài cầu thang có tiếng bước chân khe khẽ xem lẫn trong tiếng gào thét, tiếng nhạc xập xình lọt qua kẽ cửa.
“ Hiền, Hiền con…mấy giờ rồi mà còn bật nhạc to thế con”…Tiếng nhạc nghe còn to hơn trước, có vẻ “bà già” nó bất lực trước nó rồi.
***
…Mẹ đặt tên con là gì bây giờ nhỉ? Là Phương Lan hay Thục Hiền…Có lẽ mẹ nên đặt tên con là Thục Hiền vì mẹ mong rằng đứa con gái bé bỏng của mẹ mai này lớn lên sẽ trở thành một thiếu nữ xinh đẹp và hiền dịu. Con gái mẹ xinh lắm, đôi mắt con thật to, thật long lanh và trong sáng, đôi lông mi cong vút ngước nhìn mẹ rồi hé cười – một nụ cười mới xinh xắn làm sao. Mẹ yêu con biết nhường nào…
***
Tin…tin..tin. Tiếng còi xe lại inh ỏi trước cửa nhà Thục Hiền. Ngày nào cũng vậy, tiếng la ó của lũ trẻ choai choai, í ới gọi Hiền đi chơi:“ Kưng ơi…Kưng ơi…bọn anh đến rồi nè…đi thôi em ơi”
Phía cửa sổ trên gác, lộ diện ra trong ánh sáng điện mập mờ một gương mặt xinh xắn, đôi mắt vẫn sáng trong, đôi lông mi dài cong vút, cái miệng trái tim xinh xắn nhỏ nhắn đã lên tiếng : “ Điếc tai quá đi, bọn bây cứ đứng đấy đợi tau tí coi…”. Thục Hiền đi ngang qua bà già mà cũng chằng buồn ngoái lại. Bà già nó nhìn theo trong ánh mắt thất vọng tràn trề.
***
Mấy tháng nữa em sẽ cử cháu đi thi học sinh giỏi Toán, cháu Thục Hiền học rất giỏi môn Toán, cháu có năng khiếu lắm chị ạ. Chị để ý đến cháu nhé, mai này cháu sẽ thành tài đấy.
***
Đối với lũ chẻ choai choai cùng trường Thục Hiền thuộc hàng top ten, vừa xinh xắn vừa học giỏi lại rất chịu chơi. Không cuộc vui nào lại thiếu Thục Hiền. Nàng tham gia tất cả, tất cả các hoạt động văn nghệ văn gừng ở trường. Có lẽ ông trời đã cho Thục Hiền tất cả …Thục Hiền tự đắc lắm!
…Ngày tháng cứ trôi đi, trong một buổi trà bát bảo cùng lũ bạn Thục Hiền tuyên bố : “Này bọn bây, ngày mai tau đi làm”
Cả lũ cứ mắt tròn mắt dẹt, đứa há mồm, đứa hấp háy mắt, đứa thì cười khềnh khệch: “ Đi làm, để làm gì mày? Mày điên à? Đang ở nhà ăn bám bà già sướng mà, đi làm làm gì cho khổ???!”. Chưa để lũ bạn xì xào hết Thục Hiền tu ực cả 2 cốc trà bát bảo rồi cười khẩy :” Bà già tao không đủ cung cấp nữa rồi, đi làm để cái đút vào mồm chứ cho lũ bay!”…Nói rồi đứa nào cũng gật gù, cười khành khạch….
Đi làm mà cũng như không, một buổi sáng đi làm của Thục Hiền được bắt đầu tại một số quán café, và kết thúc vào lúc 10h30’ trên…giường. Ở công ty Hiền cũng thuộc dạng top ten, các hoạt động vui chơi nhảy múa Thục Hiền tham gia hết xảy. Hôm nào cũng như hôm nào, chả cần biết bà già nó ngày nào cũng mong ngóng bên mâm cơm hẩm hiu. Thục Hiền vẫn tan sở vào lúc…tối muộn.
***
Hiền à, Con ơi, hôm nay mẹ bị đau đầu quá, căn bệnh đau đầu mãn tính của mẹ có khi lại tái phát rồi. Mẹ không biết phải làm sao đây, tay mẹ đang run rẩy khi viết những dòng này. Mẹ ước gì con gái hiền dịu của mẹ ở bên cạnh mẹ ngay lúc này đây. Phải chi mẹ…đừng đặt tên con là …Thục Hiền.
***
Về đến nhà, nó đã mệt lử, nó chỉ kịp thoáng nhìn thấy bà già nó đang nằm trên chiếc ghế sa-long. Nó cũng chả buồn để ý, nằm bịch xuống giường nó thấy có thiệp mời của công ty về việc họp phụ huynh: “Buồn cười thật, lại còn họp phụ huynh nữa cơ?!” Tự nhiên hôm nay nó lại thấy có chút gì đó nao nao, tự nhiên nó muốn bà già nó biết nó đang làm gì ở công ty quá – cái việc mà bà già nó luôn muốn biết, luôn muốn hỏi nó bấy lâu nay. Đầu nó mới nghĩ đến thế mà chân nó đã bước xuống tầng dưới tự lúc nào. Nó cố hít hơi dài tạo ra vẻ mặt lạnh lùng, cầm thiệp mời của công ty tới gần bà già nó. Nó khẽ lay lay ….”Mẹ!”. Bao lâu rồi nó mới cất lên được lời như vây nhỉ? Nó thấy gượng gạo quá! Khẽ đặt tay lên tay mẹ …nó gọi ..nó càng ra sức gọi thì mẹ nó càng không trả lời….
Tò tí te….tò tí te…tiếng xe cấp cứu chói tai lẫn trong sự ân hận của Thục Hiền - đứa con ngoan ngoãn hiền lành của mẹ nó. Nước mắt Thục Hiền miên man trên trang nhật kí cuối của mẹ. Giá như mà….
***
“Thục Hiền của mẹ ơi, dạy ăn sáng đi, lẩm bẩm gì thế con. Từ khi con đi làm, tối nào mẹ cũng thấy con về muộn.” Mẹ nó ân cần ngồi bên nó và nhỏ nhẹ, mẹ không giận nó, mẹ vẫn ân cần vuốt ve. Thục Hiền thẫn thờ, nước mắt vẫn còn nhoen trên khóe mắt :” Mình đã làm gì thế này??? Mẹ ơi…ngày mai con sẽ về sớm với mẹ, mẹ nhé!”…Thục Hiền quay lại nhìn mẹ với đôi mắt vẫn thật sáng trong …hiền dịu như những gì mẹ nó mong đợi.`
Hà Nội ngày 08.10.10
Hằng3T2